Những “bông hoa nhỏ” của đảo Trường Sa

Mười đứa trẻ lô nhô cao thấp, túm tụm từ sáng đến chiều, học chung một phòng, chơi chung một món đồ hàng. Mười “bông hoa nhỏ” ở đảo Trường Sa.

Thế hệ thiếu nhi đầu tiên trên đảo Trường Sa.

Sand là cát. Sea là biển. Ba mẹ không biết tiếng Anh, chỉ nghe người ta nói vậy rồi phiên âm  tiếng Việt thành hai cái tên ngộ nghĩnh đặt cho con mình là My Sen và Chinh Sy. Trái cây phổ biến trên đảo là quả tra và hạt bàng. Trò chơi mà đứa trẻ nào cũng biết là trò trốn tìm “bắt ba lên bờ”.

Lớp 4. Sĩ số 1. Vắng 0

Tôi bước vào gian lớp học khá rộng (khoảng gần 40m2) của khu nhà văn hóa huyện đảo Trường Sa (tỉnh Khánh Hòa) khi cô giáo Bùi Thị Nhung đang tất bật hết chạy đầu phòng đến cuối phòng “chỉ đạo” việc học cho 10 học trò của mình. Trong khi Hồng – học sinh lớp 4 đang làm bài tập, cô tranh thủ chạy về cuối lớp để giảng bài tập đọc cho hai học sinh lớp 2. Một góc khác, mấy nhóc bé tí khoảng 5 tuổi, mặt đen nhẻm đang mải mê chơi trò sắp quả bàng, rất ngoan và trật tự.

Cứ như vậy cô hết quay chỗ này lại chạy chỗ kia, lớp học thì “loe ngoe” vài em mà không khí vẫn sôi nổi. Tổng số 10 học sinh thì trong đó lớp mẫu giáo đã “áp đảo” 5 em, còn lại gồm: Một em lớp 4, hai em lớp 3 và hai em lớp 1. Tất cả được học chung trong một phòng học.

Suốt từ thứ hai đến thứ sáu, cứ 7 giờ sáng là các em nhỏ sống trên đảo Trường Sa đã có mặt đầy đủ tại lớp. Dãy nhà ở chỉ cách lớp học mấy bước chân nên nếu em nào đến lớp muộn, cô Nhung đứng bên này gọi sang là đã nghe tiếng các em í ới từ xa. Mười lăm phút đầu giờ tập thể dục, mười phút hát tập thể, sau đó vào học, trình tự như một buổi học bình thường ở đất liền.

Điều khá đặc biệt là lớp học có đến bốn chiếc bảng treo trên hai bức tường đối diện nhau. Lý do khiến tất cả 10 học sinh được học trong một lớp, theo cô Nhung không phải là do thiếu lớp mà để dễ dàng cho cô “xoay xở”. Cô Nhung được xem là “linh hồn” của lớp học khi đảm nhiệm phần lớn công việc học tập của lớp học cộng đồng này.


Thầy giáo Cảnh cùng các em học sinh đến trường

Thấy tôi ái ngại khi nhìn cô tất bật thì cô chỉ mỉm cười rất hiền: “Nhìn vậy thôi nhưng khi quen nếp rồi, các em rất ngoan và có ý thức tự giác cao. Nếu thấy chị Hồng đang tập trung cao độ để giải bài tập, các em khác tự ý trật tự hơn, chăm chú lắng nghe từng lời cô giáo giảng”.

Theo đánh giá của cô Nhung, phần lớn các em đều có lực học khá, chăm chỉ. Nguyễn Thị Ngọc Hồng là học sinh lớp 4 duy nhất nên được cô Nhung đặc biệt chú ý. Một mình em ngồi một bàn, phía góc bảng ghi: Lớp 4. Sĩ số 1. Vắng 0. Biết em thích học môn tiếng Việt, ưu ái để em làm các bài tập làm văn và hướng dẫn em đọc một số bài văn, sách tập đọc.

“Một mình một lớp đôi khi lại là lợi thế, nhờ vậy nên tôi mới nắm được sở thích học của em và ngược lại, kèm cặp kỹ hơn những môn mà em còn yếu như toán, nhờ vậy mà em tiến bộ nhanh. Chỉ có điều là nếu có thêm bạn học, có lẽ em sẽ học sôi nổi hơn, có động lực hơn” – cô Nhung chia sẻ. Cô học trò nhỏ có mái tóc hoe vàng như râu ngô, nước da ngăm đen, dáng người gầy nhẻm vẫn chăm chú ngồi làm bài tập một mình.

Giọng ca vàng “nhí”

Thấy cô Nhung một mình loay hoay với lớp học, các cán bộ UBND huyện đảo Trường Sa liền nghĩ cách hỗ trợ cô: Cắt cử ngay hai cán bộ trẻ kiêm nhiệm vai trò thầy giáo, phụ cô dạy học. Thế là từ nay mấy đứa trẻ lại có thêm hai thầy giáo mới: Thầy Nguyễn Gia Huy (sinh năm 1985) dạy lớp 3 và thầy Lê Minh Cảnh (sinh năm 1986) dạy… mẫu giáo.

Nhắc đến thầy, cậu nhóc dễ thương Nguyễn Chinh Sy cười híp mắt: “Con thích nhất là được học với thầy Cảnh vì thầy rất hiền mà chơi chung đồ hàng với tụi con”. Nghe học trò khen, thầy mặt đỏ tía tai khiến các nhóc tì khác khoái chí cười ầm lên. Hai chàng cán bộ trẻ quê Khánh Hòa phụ trách công tác đoàn thể của UBND huyện đảo Trường Sa giờ đã trở thành người bạn lớn thân thiết của đám trẻ. Hỏi ra mới biết cả hai chàng trai đều có “kinh nghiệm sư phạm” đầy mình khi trước khi ra đảo đã từng có 5 năm hoạt động công tác xã hội, dạy học cho trẻ em tại miền núi tỉnh Khánh Hòa.


Thầy Cảnh (trái) và thầy Huy với những học sinh yêu quý.

Từ ngày có thêm thầy giáo mới, tụi trẻ vui như tết, suốt ngày bám lấy thầy. Chơi trò “bắt ba lên bờ”, đứa nào cũng tranh nhảy lên lưng thầy bắt thầy làm… bờ. Trong mười đứa trẻ, Trà My là cô bé xinh xắn nhất và theo thầy Huy là rất tình cảm, lại hát rất hay. Biết tính cô bé nhút nhát, hai thầy luôn tìm cách động viên My thể hiện “giọng ca vàng”. Thầy Cảnh còn mang cây đàn guitar mà thấy rất quý, những lúc rảnh rỗi lại gảy đàn dạy các em tập hát. Nhờ có tiếng guitar của thầy mà Trà My biết thêm bao nhiêu bài hát mới.

Cô bé cứ nắm lấy tay thầy Cảnh day day: “Ngày mai thầy lại dạy cho con bài hát mới nghen thầy, mấy bài thầy dạy con thuộc hết rồi”, khiến thầy vui lắm. Tôi mang tặng thầy một bộ dây đàn, bảo thầy lúc nào dây đàn đứt thì thay vào để còn dạy các em học hát. Gương mặt hiền hậu của anh thầy giáo trẻ sáng bừng khi nhìn thấy món quà hiếm từ đất liền: “Lo nhất là dây đàn bị đứt, vì sắp đến mùa bão rồi, có muốn cũng phải vài tháng liền tàu từ đất liền mới ra. Giờ thì yên tâm dạy nhạc cho tụi trẻ rồi…”.

Rồi thầy và trò lại say sưa hát bài hát quen thuộc mà theo thầy Cảnh là do nghe các chiến sĩ hải quân trên đảo hát riết nên tụi nhỏ thuộc luôn: “Ngày qua ngày, đêm qua đêm, chúng tôi đứng đây gìn giữ quê hương. Biển này là của ta, đảo này là của ta, Trường Sa…”.

“Con muốn có thêm bạn, truyện cổ tích, Đôrêmon…”

Mười đứa trẻ con lô nhô cao thấp vốn đã ít ỏi, suốt ngày chỉ chơi với nhau, hết đồ hàng đến trốn tìm. Một cuốn cổ tích, truyện tranh cũng chia nhau cùng bằng hết, đọc đi đọc lại đến nhàu cả sách. Nốt năm học này, chị Hồng – chị hai của mấy đứa sẽ vào đất liền để tiếp tục học lớp 5. Mọi trẻ em trên đảo đều học đến hết lớp 4, sau đó đều được đưa vào đất liền để theo học tiếp các lớp nhằm đảm bảo đầy đủ các điều kiện học tập.

Biết sắp xa các em, Hồng buồn thiu. Mặc dù vào đất liền sẽ có thêm nhiều bạn, nhiều sách để đọc và nhiều đồ hàng hơn để chơi, song cô bé cứ nấn ná mãi không muốn xa các em. Thấy vậy, ba mẹ quyết định cho Hồng ở chơi thêm một tháng hè, sau đó còn phải vào đất liền để chuẩn bị vào lớp 5.


Các em học sinh trên đảo Trường Sa chơi trò chơi.

Cô giáo Nhung cứ tiếc mãi: “Không có chị Hồng, hẳn lũ trẻ buồn lắm. Làm gì cũng làm cùng nhau, học môn tập đọc có chỗ nào không hiểu cũng nhờ chị Hồng. Những mong có thêm thật nhiều học trò như cô bé, để đảo thêm vui vầy tiếng trẻ con”.

Đảo Trường Sa có bảy hộ dân sinh sống thì hầu như hộ nào cũng có con trẻ. Có tụi nhỏ, các gia đình càng khăng khít hơn. Có miếng cá ngon câu được cũng chia nhau. Ở đảo, thức ăn hiếm vẫn luôn là trái cây, rau củ và thịt tươi. Hiện tại trên đảo đã có điện lưới 24/24h nên mỗi nhà sắm một cái tủ lạnh để trữ đồ ăn tươi cho đám trẻ.

Anh Nguyễn Xuân Yên –  bố hai cháu My Sen và Chinh Sy bộc bạch: “Hai vợ chồng thì con tôm con cá cũng xong nhưng tụi trẻ thì nhất định phải đủ chất. Mùa bão thiếu rau và thịt tươi nên tranh thủ có đoàn ra vào từ đất liền để gửi thịt và cả sữa dự trữ cho sắp nhỏ. Sắp đến mùa biển động rồi…”.

Đó cũng là thời điểm khốn đốn nhất của bà con trên đảo. Mưa gió giật cấp 7, cấp 8 nên chỉ còn cách đóng cửa ngồi trong nhà. Không một thứ rau nào có thể chịu được sự cuồng phong của gió và sóng biển. Cũng chẳng thể ra bờ câu cá, quăng lưới. Thịt hộp là thức ăn thường trực. “Nhiều khi thương tụi nhỏ đến quặn lòng, vì đến mình ăn thịt hộp mấy bữa còn ngán ngẩm, huống chi là con trẻ” – anh Yên thở dài.

Tôi hỏi: “Nếu lần sau có quà từ đất liền gửi ra, các con thích nhất là quà gì nào?” thì tụi nhỏ nhao nhao: “Con thích trái cây nhiều thật nhiều, thích truyện cổ tích và cả truyện Đôrêmon!”, “Con thích có búp bê để may áo quần cho búp bê đi chơi, tắm biển”, “Con cũng thích có thêm nhiều bạn nữa!”… Ngoài kia, sóng vẫn rì rầm vỗ từng đợt, nhẹ tênh đến bình yên. Không ai biết mấy ngày, hay mấy tháng nữa, biển sẽ nổi cơn cuồng nộ. Cũng chẳng ai có thể đếm được từ đây đến những ngày dông gió ấy, sẽ có bao nhiêu người, bao nhiêu tàu cập bến từ đất liền, để mang cho các em nhỏ những món quà đơn sơ ấy…

Theo Lao Động

Advertisements

Chuyện đời thường ở Trường Sa

Tôi cũng giống như rất nhiều người đến với Trường Sa lần đầu đều rưng rưng tự hào, Trường Sa giờ đây đã thực sự không còn xa nữa.

Ánh mắt Song Tử Tây

Tất cả các vị tướng ra đảo Song Tử Tây vào giữa năm 2009 đã cùng nhau đặt tên cho công dân đầu tiên được sinh ra trên quần đảo Trường Sa là: Hồ Song Tất Minh. Và, Hồ Song Tất Minh đã viết lên một huyền thoại mới ở Sông Tử Tây anh hùng…

Đảo cũng là Tổ quốc

Vợ chồng Hồ Dương và Trương Thị Liền vốn sống ở Bình Ba, huyện Cam Ranh, tỉnh Khánh Hoà với nghề đánh bắt cá và nuôi tôm. Dù không phải dân không nghề nghiệp, cũng chẳng phải lười biếng, ham chơi nhưng để nuôi 4 miệng ăn của gia đình không bị đứt bữa, anh Dương chị Liền quanh năm suốt tháng đánh vật với cái nóng cháy da còi xương của vùng cát trắng Cam Ranh. Những tưởng, cuộc đời sẽ đổi thay sau khi anh Dương chị Liền vay mượn để nuôi tôm, nào ngờ số phận anh chị cũng như nhiều ngư dân khác, mặn chát như nước biển Cam Ranh khi thời tiết chẳng thuận, gió chẳng hoà đã cuốn phăng toàn bộ sản nghiệp của anh chị ra biển, chỉ để lại cho anh chị một sự tuyệt vọng tột cùng và một núi nợ nần.

“Chạy trốn. Chúng tôi chỉ có thể nghĩ được như vậy. Nhưng bể khổ ở giữa cuộc đời này đi đâu mới thoát được chứ? Rồi, trong lúc tuyệt vọng nhất, tỉnh Khánh Hoà thông báo đưa dân ra Trường Sa, xây dựng vùng kinh tế mới, chúng tôi đã nhanh chân đăng kí để được đi theo tiếng gọi của Trường Sa và đã có mặt tại đảo Song Tử Tây này sớm nhất”, chị Liền tâm sự.

Ra với Song Tử Tây chưa có giáo viên dạy cấp hai, chị Liền để lại đất liền đứa con đang học lớp 6 cùng với ông bà nội. Sinh sống trên đảo một thời gian, chị Liền mang thai, như lời chị nói thì do khí hậu trên đảo tốt hơn trong bờ, như mùa xuân, ươm mầm và tạo dựng sự sống mới. “Tôi không biết có phải thật thế không nhưng tôi tin là như thế và bây giờ tôi cũng tin như vậy. Vì trong suốt thời gian tôi mang thai, tôi rất khoẻ mạnh, không đau ốm, cũng chẳng nghén. Đến lúc gần sinh, nhiều bà con ở đất liền bảo với tôi xin vào bờ mà đẻ, có việc gì còn xử lý được và ở trong này còn có anh có em, có bà con. Nhưng tôi nhất quyết không, tôi đã viết đơn, tự nguyện chịu mọi hậu quả nếu xảy ra để được sinh con trên đảo. Và cháu đã chào đời ngày 16/5/2009 tại trạm xá xã đảo Song Tử Tây. Đất liền cũng là Tổ quốc, đảo cũng là Tổ quốc Việt Nam mình mà anh”.

Nằm giữa khu dân cư trên xã đảo Song Tử Tây, nhà chị Liền không có ngày nào không tràn ngập tiếng cười và sự đầm ấm của tình làng xóm, tình quân dân. Tôi đến, bé Minh mới gần một tuổi đã biết cúi chào, hát và vỗ tay giữa vòng vây của các anh chị lớn tuổi hơn ở khu dân cư. Bé Minh rất nhanh nhẹn, ngoan, đôi mắt sáng lóng lánh. Chị Liền cho hay, từ ngày sinh ra đến nay cháu không ốm đau gì. UBND TP Hồ Chí Minh đã nhận đỡ đầu nuôi nấng bé Minh từ lúc sinh ra đến hết 18 tuổi.

Bé Hồ Song Tất Minh bên các chị trên đảo Song Tử Tây

Nói chuyện với tôi, chị Liền không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc: “Ra đây, gia đình có thu nhập khoảng 10 triệu/tháng, gạo, rau, cá lúc nào cũng dư thừa. Công việc nấu cơm cho bộ đội và ra biển đánh bắt cá, câu mực bán cho bộ đội hoặc đổi lấy các loại thức ăn khác cũng thường xuyên. Có ti vi để xem, có điện thoại để làm cầu nối tình cảm giữa đất liền với hải đảo. Chúng tôi rất hạnh phúc với cuộc sống ở nơi này – một điều mà hai năm trước, tôi chỉ dám mơ cho con cái của mình”.

Ngời sáng tương lai

Bảy hộ dân với 23 nhân khẩu đang sinh sống trên xã đảo Song Tử Tây vốn hầu hết là dân chài lưới với cuộc sống qua ngày đoạn tháng nay câu được mực thì ăn mực, mai câu được cá thì ăn cá, không câu được gì thì nhịn. “Nhưng bây giờ, cứ nhìn vào chúng tôi xem, từ những con người chỉ có da bọc xương cháy sém, giờ dù nước da vẫn nhuốm màu biển mặn nhưng thịt đã căng phồng dưới da; cứ nhìn lũ trẻ ngây thơ vui đùa, hào hứng lên lớp học, ánh mắt sáng rực những ước mơ, hoài bão về tương lai thay vì trước đây lam lũ trong những bộ quần áo tả tơi từng ngày cướp đi của các em những nụ cười sẽ thấy hết được những đổi thay đối với mỗi chúng tôi”, anh Nguyễn Hồng Thưởng – một cư dân ở đây cho biết.

Những em bé bên chiến sỹ hải quân trên đảo Song Tử Tây
Huyện đảo Trường Sa thuộc tỉnh Khánh Hoà, hiện có 2 xã là Song Tử Tây, Sinh Tồn và một thị trấn Trường Sa lớn. Mỗi xã, thị trấn có 7 hộ dân đang sinh sống và làm việc.

Cũng như gia đình anh Dương chị Liền, gia đình anh Thưởng đi theo tiếng gọi của Trường Sa ra với Song Tử Tây để tìm kiếm một sự thay đổi lớn lao trong cuộc đời. Và sau hai năm, tương lai sáng ngời đã mở ra với họ. Ngày ngày anh Thưởng ra biển đánh bắt cá tráp, cá bò, mực… còn vợ ở nhà trồng rau, chăm con và nấu phụ giúp hậu cần cho bộ đội. Bắt được cá, anh bán lại cho bộ đội, hoặc đổi lấy các thực phẩm khác. Tính ra, mỗi tháng anh cũng có khoản thu từ biển từ 1-1,5 triệu đồng. “Cá nhiều, nhưng tàu mình chưa lớn. Khi nào có đủ lực mình sẽ đóng tàu lớn để đánh bắt được nhiều hơn”.

Quả thực, tôi hay bất kỳ một cán bộ nào trong đoàn công tác ra Trường Sa lần này khi bước chân vào khu dân cư trên đảo Song Tử Tây đều không khỏi xúc động. Và, dù đã nhiều lần ra Trường Sa nhưng ngay trong buổi sáng đặt chân lên đảo Song Tử Tây, nhạc sỹ Đức Trịnh, Hiệu trưởng Đại học VHNT Quân đội đã kịp viết ca khúc Ánh mắt Song Tử Tây. Ngay tối hôm đó, bài hát được chính những đứa trẻ, những người lính và người dân ở đảo Song Tử Tây đứng lên sâu khấu hát cho toàn đảo nghe: “Bi bô bi bô những đôi mắt tròn bé thơ/ Bé hát người lính đảo Trường Sa/ Sóng gió bão táp giữa mây trời/Ánh mắt tin yêu Song Tử Tây…” (Còn nữa)

VŨ MINH VIỆT

Những em bé ở huyện đảo Trường Sa

Những em bé ở huyện đảo Trường Sa

Một gia đình trẻ trên đảo Trường Sa.
“Ngay chính giữa nơi đầu sóng ngọn gió, nhìn bọn trẻ thảnh thơi chạy nhảy, bầy trò, cảm giác an tâm, thanh bình tự dưng lan tỏa khắp cơ thể. Mỗi em bé sinh ra và lớn lên ở Trường Sa, là biểu tượng sống động nhất cho dòng chảy ngàn đời nay của người Việt Nam mình trên quần đảo kiêu hùng giữa biển Đông”, nựng nịu trên tay sinh linh còn ẵm ngửa trên xã Sinh Tồn, Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa Võ Lâm Phi lạc giọng.

Nguyễn Thị My Sen ở thị trấn Trường Sa, huyện Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa, 7 tuổi, mũm mĩm và lanh lợi không khác bất kỳ một đứa trẻ nào trên mọi miền đất nước. Còn quá nhỏ tuổi, em không hề có cảm giác xa đất liền, bởi lúc nào các em cũng nhận được tình yêu thương của người lớn.

Trời đứng bóng, gió biển ầm ào, lồng lộng, My Sen cùng đám trẻ ở thị trấn Trường Sa được phép nghỉ học vì tàu HQ 936 chở đoàn công tác từ đất liền ra thăm quân dân huyện Trường Sa vừa cập bến, neo vào cầu cảng. Mặc cho người lớn tay bắt mặt mừng, tíu tít chuyện trò, thăm hỏi, tụi nhóc rủ nhau tụ tập trên con đường có những hàng cột đèn sáng loáng sử dụng năng lượng mặt trời để đạp xe, nhảy dây và… chí chóe. Tiếng ríu ran con trẻ thoắt chốc làm mềm đi cái chói chang, khô hạn của nắng trời.

Hơn nửa năm qua, Trường Sa không có mưa. Nước ngọt hiếm, và quý hơn cả cơm gạo, nhưng lũ trẻ vẫn tinh tươm sạch sẽ, bởi ưu tiên cho những mầm non bé bỏng này luôn là bổn phận được đặt lên hàng đầu của mọi công dân trên đảo. My Sen đang học lớp 1, cùng với bạn Đức, ở lớp của cô giáo Bùi Thị Nhung.

Giữa huyện đảo Trường Sa tràn trề sóng, mấy cậu bé con thích nhất được mặc bộ đồ lính thủy: “Vì con muốn giống các chú hải quân, cao lớn, vững chãi”, Đức bẽn lẽn cười. “Lớn lên con sẽ trở thành bộ đội hải quân, ở lại Trường Sa để giữ đảo, giữ biển cho ba con đi đánh cá và cho người mình từ đất liền ra du lịch”, Đức ngập ngừng, ánh mắt lóe lên những tia sáng lung linh, quả quyết. Cô bé Tình 5 tuổi nép vào bên anh trai, đầy vẻ trông chờ, tin cậy.

Lớp tán xòe rộng của những hàng phong ba bao trùm, rợp mát cả buổi trưa nồng nặc nắng, che chắn ngay trên đầu lũ trẻ nghịch ngợm, hiếu động đang thỏa sức nô đùa. Ở đảo, thiếu thốn nhiều thứ, nhưng Đức vẫn bảo, cả gia đình cậu đều thích ở mãi nơi này, không muốn dời đi đâu nữa.

Lớp học trên đảo Sinh Tồn (Ảnh: Hương Sen).

“Ngay chính giữa nơi đầu sóng ngọn gió, nhìn bọn trẻ thảnh thơi chạy nhẩy, bầy trò, cảm giác an tâm, thanh bình tự dưng lan tỏa khắp cơ thể. Mỗi em bé sinh ra và lớn lên ở Trường Sa, là biểu tượng sống động nhất cho dòng chảy ngàn đời nay của người Việt Nam mình trên quần đảo kiêu hùng giữa biển Đông”, nựng nịu trên tay sinh linh còn ẵm ngửa trên xã Sinh Tồn, Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa Võ Lâm Phi lạc giọng.

Bùi Hoàng Nhã Kỳ được hơn 6 tháng tuổi, thảnh thơi rúc đầu vào lòng tất cả những ai xòe rộng vòng tay ra với mình. Bé con được mệnh danh là công dân nhỏ tuổi nhất huyện Trường Sa, bỗng nhiên trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của bất kỳ ai đặt chân lên đảo. Sữa, quần áo và đủ các món quà khác chứa đầy ân tình từ đất liền, trĩu nặng trên tay bố mẹ bé. Ông bà nội ngoại đều ở TP Nha Trang, nhưng Bùi Hoàng Nhã Kỳ đã cùng bố mẹ và anh trai Bùi Hoàng Minh Quân chọn Sinh Tồn làm nơi gieo mầm sống.

Từ ngày bé Nhã Kỳ ra đời, chị Trần Thị Nữ chỉ ở nhà trông con và cơm nước cho chồng sớm hôm đi biển: “Cá ở Sinh Tồn thì nhiều vô kể, không cần dụng công lắm cũng có thể đánh bắt được hàng ngày. Tất nhiên, trừ mùa biển động. Biển mà nổi cơn trái gió trở trời, chỉ có nước cửa đóng then cài ngồi trong nhà hóng ra thôi”, anh Bùi Đình Khải hào hứng bắt chuyện.

Rau xanh Khải đã có thể tự trồng, đủ cả mùa nào thức ấy. Nước ngọt đành lòng chắt chiu dè sẻn, nếu thiếu thốn quá sẽ được các chú bộ đội sẻ chia, thứ mà gia đình Khải cần kíp nhất bây giờ chính là sữa cho Nhã Kỳ. Nhã Kỳ có vẻ hơi thiếu cân so với định mức thông thường, bởi khi sinh, mẹ bé không được khỏe. Kinh tế gia đình đã ổn thỏa, tiền bạc không còn phải tùng tiệm, giật gấu vá vai, nhưng quãng cách ngăn hàng trăm hải lý giữa Sinh Tồn với đất liền vẫn khiến bé Nhã Kỳ phần nào thiệt thòi hơn so với chúng bạn cùng trang lứa.

Khác với vẻ rắn rỏi sạm nắng thường có ở dân biển, cả hai vợ chồng anh Bùi Đình Khải đều khá mỏng manh, trắng trẻo. Nhưng họ đã trải qua nhiều mùa giông bão, bám đảo, bám biển, trụ vững nơi muôn trùng sóng vỗ, an cư, lập nghiệp, để nối tiếp nhau sinh sôi nẩy nở đời đời trên vùng biển quê hương.

Các em bé vui chơi tại thị trấn Trường Sa, tháng 4/2010.

Tháng tư, mùa sóng yên biển lặng nhất trong năm, câu chuyện về giây phút chào đời của bé Hồ Song Tất Minh tại xã Song Tử Tây được không ít cư dân khắp huyện Trường Sa kể lại, níu chân bao người. Thiếu vài ngày nữa, Tất Minh  tròn một năm tuổi. Ngày Tất Minh ra đời, cả Song Tử Tây nín thở chờ đón. Vừa lĩnh nhiệm vụ Bệnh xá trưởng Bệnh xá Song Tử Tây chưa đầy tháng, bác sỹ Mai An Giang “bập” ngay vào ca khó.

Ở Viện 108, Thượng úy Mai An Giang đảm trách chuyên môn tại Khoa Phẫu thuật lồng ngực. Nhưng ra tới Trường Sa, ê kíp bác sỹ của những bệnh viện đầu ngành trong Quân đội như 108, 103, 175 luôn phải độc lập tác chiến với mọi tai ách, tật bệnh, kể cả… đỡ đẻ. Thăm khám cho chị Trương Thị Liền, thấy sản phụ khỏe mạnh, bác sỹ Mai An Giang khá yên tâm. Nhưng để trù liệu cho tất cả những tình huống bất thường, bác sỹ Giang quyết định tiến hành tập sự trước. Một quân y sỹ được chỉ định vào vai sản phụ, nằm… y như thật trên bàn.

Tất cả các thao tác chào đón em bé ra đời được diễn tập chi tiết, tỉ mẩn và khá ân cần. Mọi toan tính đều không thừa, 12h5′ ngày 16/5/2009, bé Hồ Song Tất Minh oe oe cất những tiếng khóc đầu tiên, ngay khi biển đang gầm gào sóng, trong tiếng cười và những cái siết tay hoan hỉ của bao người. Chưa đầy tuổi, nhưng Tất Minh đã cứng cáp, bụ bẫm. Xòe đôi bàn tay nhỏ xíu vẫy chào mọi người đang bịn rịn trở về đất liền, cô bé không thôi toét miệng cười, mặc cho những bóng nắng đua nhau nhảy nhót trên khuôn mặt trẻ thơ vô ưu, không phiền muộn.

Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trên huyện đảo Trường Sa, lớp cây non đang bén rễ, gắn sâu kết bền với vùng đất khô cằn, thừa nắng gió, thiếu nước ngọt, như những mầm xanh chứa chan sức sống, cùng với cha mẹ và bao lớp người đang sống, đảm trách sứ mệnh thiêng liêng: khẳng định và bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc thân yêu

Ngô Hương Sen

Những em bé ở Trường Sa

Giữa hàng lá tra hình trái tim xanh mướt, một nhóm trẻ con đang hồn nhiên chơi đùa. Tiếng cười trong trẻo của chúng làm dịu đi cái nắng gay gắt nơi thị trấn miền biển.

Bé Xi rất được các chú bộ đội cưng chiều – Ảnh: B.T

Nguyễn Thị My Sen, 7 tuổi, bụ bẫm, có khuôn mặt tròn và đôi môi đỏ như son. Sen là con gái đầu lòng của vợ chồng anh Nguyễn Xuân Yên và chị Trần Thị Hoa. Sen trầm tính, hơi nhút nhát nhưng sống rất tình cảm. Khi tàu HQ 957 cập đảo Trường Sa Lớn, tất cả cán bộ chiến sĩ và người dân đứng thành hàng dài vẫy tay chào đón. Sen xúng xính trong bộ đầm hoa dài và chiếc nón lá nhỏ xinh. Lúc mọi người cúi xuống nắm lấy tay thì Sen lại rụt rè nép hẳn vào người mẹ.

Thế nhưng khi mọi người tản ra, Sen chạy theo khều tay tôi rồi đưa ra một bọc trái cây, màu như quả nho chín và lớn gần bằng trái sim, miệng lí nhí: “Cô ăn không, ngon lắm!”. Như sợ người khác không tin lời mình nên vừa nói Sen vừa bỏ một trái vào miệng nhai. Chúng tôi thò tay bốc một trái bỏ vào miệng. Ôi chao, ngon! Nó vừa có vị ngọt, vừa có vị chua lại hơi chan chát và mùi rất thơm. Nhả hạt ra khỏi miệng từ lâu mà mùi vị của nó vẫn thấm nơi đầu lưỡi. Thấy chúng tôi có vẻ thích thú, Sen nhoẻn miệng cười: “Trái tra đó. Tí con dẫn cô đi hái”. Trái tra ở Trường Sa được sánh ngang hàng với trái nho ở đất liền. Vì thế đây là món khoái khẩu không chỉ của lũ trẻ mà cả những người lớn cũng rất thích ăn.

Vợ chồng anh Nguyễn Xuân Yên làm nghề đánh cá nên Yên và Hoa rất yêu biển, yêu những bờ cát dài mịn màng mà họ đã hò hẹn suốt mấy mùa trăng. Vì thế, khi sinh con gái đầu lòng, họ quyết định đặt tên là Sen (sand), trong tiếng Anh có nghĩa là cát. Hai năm sau, vợ chồng Hoa sinh thêm một bé trai và đặt tên là Xi (sea), có nghĩa là biển. Họ mong muốn con gái mình dịu dàng và mềm mại như cát còn con trai thì mạnh mẽ và kiêu hùng như chính biển khơi! Khác với Sen, Xi hiếu động và dạn dĩ. Gương mặt Xi cũng tròn và đôi môi thì đỏ chót. Xi được các chú bộ đội cưng chiều và rất mực yêu thương. Xi biết chào theo kiểu nhà binh, biết đi… điều lệnh. Khi các chú bộ đội hô 1, 2, 1, 2 là Xi nghiêm trang, đưa tay ngang trán, người đứng thẳng, mắt nhìn sang hướng bên trái và chân bước đều. Mỗi lần Xi hành động đáng yêu như thế, các chú bộ đội lại giành nhau ẵm Xi vào lòng rồi tung lên khiến cậu bé cười răng rắc.

Đảo Trường Sa Lớn là thủ phủ của quần đảo Trường Sa thuộc huyện Trường Sa, tỉnh Khánh Hòa. Nhìn từ trên cao, trị trấn Trường Sa đẹp như một thành phố du lịch với những ngôi nhà ngói đỏ, những rặng cây xanh mướt, hàng quạt gió cao ngạo nghễ và xung quanh là bờ biển xanh thẳm và nãi cát trắng dài mềm mại. Người dân ở đây sinh sống bằng nghề đi biển và chăn nuôi gia súc. Trẻ con ở đây ngày ngày đến lớp chẳng khác gì những đứa trẻ ở đất liền. Nhưng điều đặc biệt là chúng rất rắn rỏi, khỏe mạnh và dạn dĩ.

Bé My 10 tuổi, cao lêu nghêu, tóc dài và lúc nào cũng thích thắt hai bím. My luôn được “tín nhiệm” làm người đứng đầu trong các trò chơi hay những lúc giao lưu với khách đến thăm đảo. Qua những lần như thế, My luôn thể hiện là một cô bé mạnh mẽ, cương quyết. Còn bé Đức, bé Tài thì trông hiền lành, thư sinh và mọt sách. Lúc nào cũng thấy hai cậu kè kè cuốn truyện tranh bên mình. Đọc hết lại thấy hai cậu đổi sách cho nhau, rất cặm cụi, chăm chỉ…

Những đứa trẻ sinh ra và lớn lên trên huyện đảo Trường Sa như lớp cây non đang bén rễ. Tuy cuộc sống nơi đầu sóng ngọn gió đầy khắc nghiệt nhưng thật kỳ lạ, càng khó khăn, sức sống ở chúng càng mãnh liệt. Chúng sẽ cùng cha mẹ và bao thế hệ đang sinh sống trên đảo đảm trách một sứ mệnh thiêng liêng: khẳng định và bảo vệ chủ quyền biển đảo của Tổ quốc thân yêu.

Bảo Thiên

Đá Tây (West London Reef)

Đá Tây (tên quốc tế: West London Reef) là đảo đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa do Việt Nam nắm giữ. Nó nằm ở vị trí 8º52′ Bắc, 112º14′ Đông.

Địa hình

Một phần của London Reefs. Phần phía đông là cồn cát cao 0.6 m, phía tây là rạn san hô chỉ nổi khi triều xuống. Nằm giữa là phá nước.

Hoạt động trên đảo

Đã xây dựng tốt trên 3 điểm đảo. Công sự cho Hải quân Việt Nam ở Đá Tây A và Đá Tây C. Trồng được rau xanh và nuôi được 1 số gia cầm. Hải đăng Đá Tây xây dựng từ năm 1994. Ngoài ra còn có khu dịch vụ nghề cá.

Đảo chìm Đá Tây nhìn từ xa

Hải Đăng ở Đảo Đá Tây

Tầu vào thăm Đá Tây

Khu dịch vụ nghề Cá trên Đảo Đá Tây

Là nơi ngư dân được cung cấp các nhu yếu phẩm thiết yếu

Đảo Đá Tây – ngư trường rộng mở

Nằm trong cụm đảo phía Nam của quần đảo Trường Sa (tỉnh Khánh Hòa), đảo Đá Tây hiện đang được xem là điểm đến nhiều triển vọng đối với các tàu đánh bắt thủy sản xa bờ.

Dường như thiên nhiên đã ưu đãi cho khu vực Đá Tây một ngư trường có nhiều loại thủy sản quý, chỉ có ở khu vực này. Điều đặc biệt, nhờ một quần thể san hô tôn tạo thành một  bờ đá, bên trong là một lòng hồ rộng hàng chục hải lý. Mặc dù bờ đá san hô này chưa đủ nổi lên mặt nước, nhưng nó đã làm giảm sóng cấp 8, cấp 9 bên ngoài xuống còn cấp 5, cấp 6 bên trong hồ. Nhờ “lòng hồ” giữa biển khơi này mà khi có bão, áp thấp nhiệt đới hoặc thời tiết xấu, hàng trăm tàu đánh bắt cá xa bờ của ngư dân không kịp vào đất liền sẽ vào khu vực này tránh trú, hạn chế thiệt hại.

Hiện nay, Quân chủng Hải quân phối hợp với Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn đang triển khai cho các doanh nghiệp tiến hành hoạt động nuôi cá trên biển, trong đó có những loại cá được coi là đặc sản như cá chim trắng, cá mú, cá chẽm… Đồng thời tiến hành các dịch vụ nghề cá trên biển tại khu vực đảo Đá Tây. Trạm dịch vụ hậu cần nghề cá đảo Đá Tây (thuộc Công ty dịch vụ khai thác hải sản Biển Đông) có nhiệm vụ cung cấp nguyên nhiên liệu, thực phẩm, nước ngọt cho tàu ngư dân đánh bắt thủy hải sản xa bờ, tiêu thụ sản phẩm ngay trên biển cho ngư dân nhằm tăng thời gian khai thác, tăng hiệu quả kinh tế cho các tàu khai thác thủy hải sản. Được biết, khu vực dịch vụ nghề cá tại đây sẽ hướng đến việc sơ chế hoặc xuất khẩu trực tiếp thủy hải sản mà không cần quay về đất liền. Một ngư trường nhiều tiềm năng, đang rộng mở để đón đợi những con tàu của ngư dân từ đất liền ra khu vực đảo Đá Tây.

Rồi đây, cùng với việc nhiều hộ gia đình ngư dân được Nhà nước cho vay vốn ưu đãi đóng tàu đánh bắt hải sản xa bờ, khu vực ngư trường đảo Đá Tây nói riêng và quần đảo Trường Sa nói chung sẽ ngày càng có thêm những đội tàu ra đánh bắt và nuôi trồng hải sản, giảm tải áp lực đánh bắt gần bờ. Hơn thế, với sự phát triển đồng bộ các dịch vụ nghề cá trên biển, huyện đảo  Trường Sa sẽ từng bước tạo thế phát triển kinh tế vững chắc, ổn định trên biển.

Đá Tây C

Vịt cũng canh giữ đảo

Đến với đảo Đá Tây

Thăm đảo Đá Tây

Khu dịch vụ nghề cá

Đảo Đá Tây

Phương tiện di chuyển trên đảo

Đảo Đá Tây

Chào đón tất cả mọi người đến với đảo

Đảo Đá Tây A

Đảo Đá Tây A

Đảo Đá Tây C

Mấy chiến sĩ “cún”  ở Đá Tây C

Cá Ngừ Đá Tây

Cá Ngừ Đá Tây

Tàu Cá Neo đậu Trong Lòng Hồ đảo Đá Tây

Tàu Cá Neo đậu Trong Lòng Hồ đảo Đá Tây

Tình yêu của đảo

Mafia trên đảo Đá Tây (giống thôi)

Khu dich vụ nghề cá

nuôi cá trển đảo

Năng lượng mặt trời lắm trên đảo

Nơi tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh tại đảo

Khách đến thăm

Đọc thư nhà

Cập đảo Đá Tây

San hô đảo Đá Tây

San hô đảo Đá Tây

Hai tướng quân đội thăm đảo Đá Tây

Hai tướng quân đội thăm đảo Đá Tây

Đảo Đá Tây

Chăm Sóc Rau Trên đảo Đá Tây

Chăm Sóc Rau Trên đảo Đá Tây

Một Căn Phòng Của Lính đảo Đá Tây

Một Căn Phòng Của Lính đảo Đá Tây

Ai Khỏe Hơn

Ai Khỏe Hơn

Chùm ảnh xây dựng nhà tiếp dân trên đảo Đá Tây

Xây dựng nhà tiếp dân trên đảo Đá Tây

Chùm ảnh xây dựng nhà tiếp dân trên đảo Đá Tây

Chùm ảnh xây dựng nhà tiếp dân trên đảo Đá Tây

Công binh xây dựng đảo

Hải đăng Đá Tây

Hải Đăng đã hoàn thành trên đảo Đá Tây

Khu hậu cần nghề cá trên đảo Đá Tây

Khu hậu cần nghề cá được xây dựng khang trang

Đá Nam (South Reef)

Đá Nam (tên quốc tế: South Reef) là đảo đá ngầm thuộc quần đảo Trường Sa hiện do Việt Nam sở hữu. Nó nằm ở vị trí 11°28′ Bắc, 114°23′ Đông.

Địa hình

Nằm tại đầu Tây Nam của North Danger Reef. Vành đá bao quanh nổi khi triều thấp.

Hoạt động trên đảo

Trên đảo điểm đóng quân xây dựng từ năm 1988 và được nâng cấp mới gần đây.

Đảo Đá Nam Trong Cụm Song Tử

Đảo Đá Nam Trong Cụm Song Tử

Đảo Đá Nam Qua Google Map

Đảo Đá Nam Qua Google Map

Điểm đóng Quân Của Hải Quân Việt Nam Trên đảo Đá Nam

Điểm đóng quân trên đảo

Thăm đảo Đá Nam

Thăm đảo Đá Nam

Đảo Chìm Đá Nam

Đảo Chìm Đá Nam

Tình đoàn kết trên đảo Đá Nam

Tình đoàn kết trên đảo Đá Nam


Nuôi vịt trên đảo Đá Nam

Nuôi vịt trên đảo Đá Nam

Đảo Đá Nam

Trồng rau trên đảo

Chiến Sĩ Đỗ Đình Thiện Canh Gác Trên đảo Đá Nam

Chiến Sĩ Đỗ Đình Thiện Canh Gác Trên đảo Đá Nam

Trên đảo Đá Nam

Trên đảo Đá Nam

Nước sinh hoạt trên đảo

Đón Khách Vào Thăm đảo Đá Nam

Đón Khách Vào Thăm đảo Đá Nam

Đảo Đá Nam


Đá Lớn (Great Discovery Reef)

Đá Lớn (tên quốc tế: Great Discovery Reef) là bãi đá thuộc quần đảo Trường Sa do Việt Nam quản lý. Nó nằm ở vị trí 10°45′ Bắc, 113°52′ Đông.

Địa hình

Một vài mỏm đá nổi khi triều lên. Phần lớn bãi đá nổi khi triều xuống. Có 1 đầm nước.

Hoạt động trên đảo

Hải quân Nhân dân Việt Nam xây dựng 3 điểm đóng quân để bảo vệ chủ quyền. Có công sự 6 cạnh. Các chiến sĩ trên đảo trồng được một số loại rau. Từ Đá Lớn, Hải quân Nhân dân Việt Nam có thể tuần tra canh giữ Đá Nhỏ trong khi chưa thể đóng quân.

Ảnh vệ tinh đảo Đá Lớn và Đá Nhỏ

Hình ảnh Đá Lớn và Đá Nhỏ nhìn từ vệ tinh

Điểm đóng Quân Trên đảo Đá Lớn

Điểm đóng quân

Đảo Đá Lớn

Đảo Đá Lớn

Đảo Đá Lớn

Đảo Đá Lớn tuyệt đẹp

Đảo Đá Lớn

Nhà sáu cạnh được xây trên đảo Đá Lớn

Đảo Đá Lớn

Chùm ảnh săn cá ở đảo Đá Lớn B

Chùm ảnh săn cá ở đảo Đá Lớn B

Chùm ảnh săn cá ở đảo Đá Lớn B

Chùm ảnh săn cá ở đảo Đá Lớn B

Chùm ảnh săn cá ở đảo Đá Lớn B


Chùm ảnh săn cá ở đảo Đá Lớn B

Quá đã

Các chiến sĩ trên đảo Đá Lớn B chăm sóc rau

Các chiến sĩ trên đảo Đá Lớn B chăm sóc rau

Thăm Chiến Sỹ Trên đảo Đá Lớn B

Thăm Chiến Sỹ Trên đảo Đá Lớn B

Đảo Đá Lớn

Chào đón khách

Lưu Luyến đảo Đá Lớn

Canh Gác Trên đảo Đá Lớn

Các chiến sĩ gác trên đảo Đá Lớn

Canh Gác Trên đảo Đá Lớn

Canh gác trên đảo Đá Lớn

Bức Thư Tình Trên đảo Đá Lớn

Bức Thư Tình Trên đảo Đá Lớn

Đảo Đá Lớn

Hệ thống phòng thủ trên đảo